Thanh Da 85 Club Site

Hoi Cuu Hoc Sinh Trung Hoc Thanh Da

Skip Repetitive Navigational Links

Blog Posts

Happy Mother's Day  Ðai Luong Tran | 5/10/2009

Xin chúc tất cả các Mothers của Thanh Đa 85 một ngày Mother's Day thật vui và hạnh phúc.

 

Những diễn viên không chuyên (by KDung)  Van Hùng | 5/10/2009

Vừa xếp cặp vào một góc trong nhà , tôi liền cùng bạn bè trong xóm bàn và tổ chức cho các buổi Văn Nghệ xóm làng. Cái mode của thời đó, cứ thấy đứa nào uốn dẻo, đầu đụng tới đất là coi như " sáng giá ". Ở xóm tôi có cô bạn tên Thủy nhà ở căn cuối lô E ( nếu bạn nào đi học trường cấp 3 TD thể nào cũng phải đi ngang nhà cô ta. Thủy rất là dẻo, chắc là cô ta có dáng người mũm mĩm nên uốn một cái là đầu đụng xuống đất. Khổ cho tôi và mấy cô trong xóm. Trưa là lén rủ ra ngoài hàng lang trước nhà, hai chân dạng ra ,lưng cứ bẻ từ từ cho cong ngược về phía sau. Cố cho lắm thì cũng chỉ được nửa đường, xương thì kêu răng rắt. Có đứa thì đỏ mặt tía tai . Tại sao phải khổ công tập luyện , chỉ vì muốn được làm vai chính , mà nếu là vai chính thì sẻ được đứng giữa , được mọi người chú ý.

Có lần đội nhi đồng của tôi được đi biểu diễn, tôi rất hồi hộp chuẩn bị cho đêm diễn được suông xẻ và thành công. Các bạn biết đó lần đầu được diễn trên một sân khấu thật là lớn và hoành tráng ( rạp hát chợ Thanh Đa ). Xòe bàn tay, đếm ngón tay. Một anh béo trông thật đáng thương..... Chúng tôi múa bài Năm ngón tay ngoan. Đẩy mãi cho chị phụ trách chọn mấy đứa bạn làm ngón khác , tôi được may mắn chọn được ngón tay áp út. Có nghĩa là năm ngón tay có 5 ngón , sẽ có 5 đứa để múa. Hai đứa lùn sẽ vào vị trí ngón cái và ngón út ( chỉ khác một chút là đứa mập sẽ là ngón cái, còn đứa ốm tong ốm teo sẽ là đứa út ) , ngón giữa thì phải tìm ốm và cao... Trong khi chờ đợi tới tiết mục của mình, tôi loay hoay đi tìm chỗ ngồi nghỉ chân cho đỡ run giò. Ghế thì không tìm để ngồi , lại phóng ngược lên bàn pingpong mà ngồi. Thước tất thì không đủ, tôi bị trượt té xuống đất , khóc la thảm thiết , mọi người xúm nhau bế tôi về nhà. Bốn đứa còn lại cứ thay nhau xoa dầu , lau nước mắt cho tôi , nhìn mặt thảm thương của mấy đứa bạn , tôi quên hẳn cái bàn tọa ê ẩm , và quyết định quay lại diễn. Nói chung hôm đó nhớ lại mà còn phải bật cười , lựa chi mà múa bài 5 ngón tay , mất đi một ngón ,chẳng lẽ múa bài handicap sao?

Một thời nổi tiếng của bài Tiếng chày trên xóc BonBo. Cắt cùm cum , Cắt cùm cum cắt cum cum cùm cum , mọi người đều phải ra sức tập dợt dữ dội , cốt để tranh tài khoe sắc , người có tài cũng như người không có.Trên lầu 4 anh Tí cũng phải làm một chút gì để tham gia với bọn nhỏ chứ. Múa thì tôi không miễn cưỡng chọn anh được , đóng kịch thì những vai tôi viết kịch lại không có phần cho anh. Cuối cùng anh Tí cũng vui vẻ khi tôi giao một công tác là kéo màn ra và kéo màn vô cho các diễn viên. Cứ dặn đi dặn lại cho anh thao tác kéo màn ( khi thấy các cô sẵn sàng thì mở ra , còn thấy diễn xong rồi thì kéo thật nhanh vào ) anh lăng xăng chạy tới chạy lui, càng bận rộn thì anh trở nên căng thẳng ,mắt anh vốn đã mất đoàn kết ,nay thêm nghiêm trọng nó lại giận hơn , nghĩa là hai mắt không nhìn nhau...Miệng thì cứ tóet ra cười , trán thì ướt đẫm mồ hôi ....

Tiếng nhạc được trổi lên rôm rả, tiếng trống tiếng kèn , cùng tiếng chày được vang lên từ trong sân khấu. Bà con khán giả đã sẵn sàng.....Bất chợt xà rông của một đứa bị tuột , lại nữa thêm một đứa khác.... lí do là không chịu cài kim băng cho kỹ. Tôi ra lệnh cho nhạc dạo tạm nhưng , âm thanh quá ồn ào, cộng thêm anh Tí cứ thấp thỏm thò đầu ra ngoài sân khấu để chào bà con , anh cứ tà tà kéo màn mở toang, mà lại nhanh tay nữa chứ.Thế là khán giả được một trận cười no khi thấy mấy đứa tay đang chụp xà rông quấn lại.

Tuổi thơ đã đi qua , ngẫm nghỉ ngày xưa mình đâu có uống thuốc liều đâu mà hết múa rồi hát , rồii diễn hài kịch. Không biết các bạn còn nhớ không? sở trường của tôi là viết và đóng hài kịch. Cứ thích chọc cho người cười , còn mình thì lại hay khóc... Chỉ biết rằng cái ngây thơ và hồn nhiên của tuổi trẻ là vậy đó.

Hương Bưởi Sau Nhà (trích trong forum)  Van Hùng | 3/12/2009

Đ.Lương làm VH nhớ bài thơ hương thầm.

Bài này VH có viết trẹo đi 1 chút lúc hay tin đám cưới của N.Ánh & Giàu:

Đôi bạn ngày xưa, học chung một lớp
Sao bây giờ lại ở chung môt  nhà...

Không nhớ hết bài, chỉ nhớ từng đoạn thôi. Có ai còn nhớ thì chép lại nghe:

Khung cửa sổ, hai nhà cuối phố
Chẳng hiểu vì sao, không khép bao giờ
Đôi bạn ngày xưa học chung một lớp
Cây bưởi sau nhà ngan ngát hương đưa

Giấu một cành hoa, trong chiếc khăn tay
Cô bé ngập ngừng, sang nhà hàng xóm
Bên ấy có người ngày mai ra trận
Bên ấy có người, ngày mai đi xa..

Nào ai đã, một lần dám nói
Hương bưởi thơm cho lòng bối rối
Cô bé như chùm hoa lặng lẽ
Nhờ hương thơm nói hộ tình yêu

Hai người chia tay nhưng chẳng nói điều chi
Mà hương thầm theo mãi bước người đi
Hai người chia tay sao chẳng nói điều gì
Mà hương thầm vương vấn mãi người đi.

 Lượng nói đúng, nếu mình gạc bỏ cái tư tưởng VC kèm trong đó. Những bài hát xa xưa này vẫn còn in trong mình hình ảnh đẹp của những bài hát rất là VN. Nhất là những bài hát của tuôi học trò thời đó.

Không biết có ai còn nhớ bài "Phượng Hồng" không:
Gởi bài này lên cho các bạn nghe cho ngày cuối tuần vui vẻ:

http://www.vanaton.com/Thanhda/Files/Vhung/PhuongHong_VuSon.mp3

Thơ: Đỗ Trung Quân
Nhạc: Vũ Hoàng
Ca sĩ: Vũ Sơn

Những chiếc giỏ xe, chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu ...
Chùm phương vĩ , em cầm, là tuổi em mười tám
Thuở chẳng ai hay,  thầm lặng mối tình đầu.

Mối tình đầu của tôi, là cơn mưa giăng , giăng ngoài cửa lớp,
Là áo ai bay,  trắng cả giấc mơ
Là bài thơ, còn hoài trong vở
Giữa giờ chơi, mang đến lai mang về

Cánh phượng hồng ngẫn ngơ
Mùa hè đến truờng khắc nổi nhớ trên cây
Và mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trừong, áo lụa gió thu bay

Môi tình đầu của tôi
Nhờ cây đàn buông tiếng xa xôi
Ai cũng hiểu, chỉ một nguời không hiểu
Nên có, một gã khờ
Ngọng ngệu đứng làm thơ

Em chở mùa hè đi qua
Còn tôi đứng lại
Nắng ngâp đường, môt vạt tóc nào xa

Chọc Phá Xóm Làng (Tác giả: Ngọc Diễm)  Van Hùng | 3/12/2009

L nhắc thầy Phương thì tớ nhớ ra: tên đầy đủ của thầy là Bùi Viễn PHương.

Tớ nhớ cái ngày đầu tiên thầy bước vô lớp 11p2 , nhìn vóc dáng thầy cũng được, nhưng khi thầy mở miệng nói thì cả lớp hơi bị " ấn tượng" do giọng nói hơi nhão của thầy...Rồi thầy ấy có vẻ rất tự hào viết lên bảng đen cái tên "BVP"để giới thiệu với cả lớp.

Không biết là các lớp khác như thế nào nhưng ở lớp 11p2, năm đầu tiên cả lớp gặp nhau ở 10p2, lúc đó thiệt là nhiều phe phái : phe Cù Chính Lan, phe Cầu Sơn, phe Thanh đa, .. nhưng khi lên lớp 11p2 thì tình đoàn kết thật thâm sâu nha.

Từ chuyện thầy Phương này đây : một ngày nọ thầy bước vô lớp, cả lớp theo thường lệ đứng lên để chào thầy, trước khi thầy cất giọng "oanh vàng " của thầy lên thì bất chợt có một giọng nhái y chang từ cuối lớp phát ra :

- "Cá...c em ..ngồ...i xuống..." (một cái giọng nhão giống y ..), 

Thầy P giận dữ đỏ mặt hét lớn : "AI MỚI VỪA NÓI ĐÓ.." (giọng thầy vang dội tưởng vỡ trần nhà ..)

Cả lớp im phăng phắc, con muỗi bay qua cũng nghe, thầy P nói nếu không ai nhận hoặc chỉ ra người nói thì cả lớp sẽ bị phạt đứng suốt cả tiết học, và cả lớp hôm đó đã bị đứng suốt tiết học đó để nghe giảng bài và chép bài.

Các bạn có biết không, rất ngạc nhiên là nhân vật gan dạ đó không phải là một cậu hay quậy, mà là một cậu học trò bình thường rất hiền và học giỏi nhất nhì trong lớp, vậy mà đùng một cái lại phất cờ như vậy.

Cả lớp hôm đó tuy ngạc nhiên nhưng lại tỉnh, tuy không ai nói ai nhưng đều lặng thinh che dấu và cùng chịu phạt chung, thật là tình đoàn kết học trò.  

KD nghe chuyện này có nhớ không vậy, người đó là Hoàng Lâm đó, chắc VH cũng biết Hoàng Lâm, bởi vậy người ta nói "NHỨT QUỶ NHÌ MA THỨ BA HỌC TRÒ" là y chang, không sai chạy đi đâu.

Nghĩ lại thời đi học hồi đó thiệt là vui và nhiều kỷ niệm quá

Sống Không thể thiếu tình yêu  Van Hùng | 3/12/2009

 Tối nay, ngồi chờ đón giao thừa cho năm Kỹ Sửu, tôi gởi tăng bạn, một trong những bài hát sáng tác sau này của ông. Bài "chiếc lá thu phai" do Quang Dũng & Mỹ Linh trình bày, tôi trích ra trong DVD Phiến Đá Sầu:

Về đây đứng ngồi
Đường xa quá ngại
Để lòng theo chút nắng bên ngoài

Mùa xuân quá vội
Mười năm tắm gội
Giậc mình ôi, chiếc lá thu phai.
....
Người đâu mất người
Đời tôi ngóng dại
Tựa làm khô héo tôi đây

Chiều hôn thức dậy
Ngồi ôm tóc dài
Chập chờn lau trắng trong tay
------------------------------------
Về thu xếp lại
Ngày trong nếp ngày
Vội vàng thêm những lúc yêu người.

Cuồng phong cánh mỏi
Về bên núi đợi
Ngậm ngùi ôi, đá cũng thương thay
.....
Ngóng nghe giữa trời
Dòn vang tiếng cười
Điệu kèn ai, buốt trong tôi.

Mùi hương phấn người
Một hôm nhớ lại
Hẹn ngày sau sẽ mua vui.
-------------------------------------
http://www.vanaton.com/Thanhda/Files/Vhung/ChiecLaThuPhai-TCSon_PhienDaSau_QDung.mp3

"Sống giũa đời người chỉ có thân phận và tình yêu.
Thân phận thì hửu hạn, tình yêu thì vô cùng.
Chúng ta làm thế nào nuôi dưỡng tình yêu, để tình yêu có thể cứu chuộc được thân phận trên cây thập giá Đời " (TCS)

Hồi Ức Về Thanh Đa (tác giả Kim Dung)  Van Hùng | 1/29/2009

Tôi tự hào lớn lên ở bán đảo Thanh Đa, một hòn đảo thật đơn sơ, chẳng có mấy ai được mang phù hiệu trường Thanh Đa trong suốt 12 năm, từ ngày chập chững vào lớp 1, 2 và lớp 3 thì đất nước đã đổi thay, tôi bắt đầu có trí khôn để lưu lại những gì đã xảy ra.

Mới lên 8, một cô bé còn nhỏ dại chẳng hiểu gì về thế thái nhân tình, mặc cho cuộc sống có nhiều đổi thay. Hầu hết các Cha Mẹ đã khổ công nuôi nấng và cho con được đi đến trường. Chúng tôi học được những gì, một nền giáo dục mới được cải tiến. Có lần một đoàn xe Nha sĩ hay Bác sĩ gì đó đến trường để khám bịnh cho học sinh, tôi cũng được lần lượt xếp hàng đi khám. Chẳng biết ất giáp gì, mà sau khi ra, họ đã nhổ đi hai cái răng khểnh của tôi. Đau điếng người. Giá mà họ để lại cho một cái để làm duyên thì đở rồi. Sau này lớn lên chúng tôi mới biết đó là những nha sĩ mới ra trường họ muốn đi thực tập! Lại còn mấy cái vụ chích ngừa, các bạn còn nhớ không? Một mũi kim mà các đồng chí Bác sĩ đã dùng chung ít nhất là 2 đứa! Sao lúc đó tụi mình cũng chẳng sợ vi trùng lây lan gì cả , không biết có ai đó là người dùng trước tôi không nữa. Nghĩ lại mà sợ, vì tôi luôn là đứa chết nhát, luôn luôn lẩn trốn đến tận cuối hàng .... Những phong trào "Kế Hoạch Nhỏ " có bạn thì đi tìm giấy, bao rác để gom đi nộp. Tôi cũng cố gắng muốn hoàn thành NHIỆM VỤ nhưng lại bị Má không cho ra đường, vậy phải làm sao? Cuối cùng quyết định gom tất cả tập cũ, len lén xé ra và tất nhiên là không quên vò cho nó cũ ra và nát ...

Những mùa nước lên, Thanh Đa thường hay bị ngập lụt, phải xắn quần để lội đi học. Thế mà chúng tôi chẳng buồn, trái lại còn cảm thấy thích thú. Nhà tôi ở lầu 1, tôi và cậu em còn lấy cần câu để mà câu Ếch, nước sông đang lên đem theo những chú Ếch thật là mập mạp, hò hét khi câu dính được nhưng lại không dám tháo mồi.

Hết lớp 5. Mọi người xôn sao để chọn Anh hay Pháp. Tôi đành phải chọn môn Pháp Văn vì  theo như Ba nói, có thể kèm và chỉ dẩn cho tôi . Sau 6 năm trời tôi học Pháp Văn mà bây giờ chẳng nhớ  được một chữ nào của trường dạy. Nhớ những lần đem bài về hỏi Ba, sau khi xem qua Ba tôi lại lắt đầu và nói: "Chẳng ra làm sao cả". Rồi ông từ từ bỏ đi. Một từ duy nhất học trong các bài là : Lon-cờ lờ Hồ, có nghĩa là Bác HCM.

Năm lên lớp 6, tôi gặp được  Cô chủ nhiệm dạy môn Văn, tên là cô Châu. Cô kể chuyện rất hay. Cứ mỗi cuối tuần là cả lớp ngồi im phăng phắt để nghe cô kể. Từng nhân vật, từng giọng nói Cô đều diển tả một cách tài tình.

Văn chương thì hởi ơi. Chúng mình không được biết nhiều đến các nhà văn lớn, chỉ được học và bình luận vần thơ của Bác  Đúng là cái hay thì khó nhớ, mà trái lại điều gì dở thì lại nhớ dai. Tôi chỉ nhớ trong suốt thời gian đó tôi lại phải nghiền ngẫm những áng thơ của Bác như là Nhật Ký Trong Tù (Những đêm không ngủ ..... ghẻ lở , gãi ... tùm lum). Mỗi lần học bài đều phải đọc khe khẽ vì sợ Ba lại mắng cho một trận.

 Chẳng phải bàn thêm, tôi vẫn vô tư vui đùa cùng các bạn trong lớp, đem Dế vào lớp để đá. Có lần quên đậy chú Dế đá cừ khôi của tôi vào trong cái hộp quẹt, đến lúc tan lớp thì nó đã lìa trần. Tôi đã khóc thật nhiều và làm lễ Truy điệu cho nó ngay trong lớp. Giờ ra chơi thì khỏi nói, phe tóc dài thường hay rủ nhau chơi banh cõng, chơi u. Bọn Húi cua cũng xin tôi vào chơi chung, liền bị các cô phản đối (vì sợ bị ôm). Tôi thì chẳng sợ gì hết. Đồng ý cho chơi, nhưng kết quả bao giờ tụi tôi cũng dành phần  chiến thắng ( biết sao không? ) bật mí nha: chẳng là lúc chơi tôi đã giao điều kiện là không được ôm người, mà chỉ ôm chân thôi ..Hi..Hi.... Lúc phe húi cua cuối xuống ôm chân, thì tôi đã nháy mắt cho các cô hả miệng thở lấy hơi rồi U tiếp ..

Đến mùa lúa chín, tôi cùng các bạn trong xóm ra bờ ruộng đằng sau Ủy Ban để bắt mấy con còng chơi, hay đi ra bờ sông lô S để hóng gió ...

Giai đoạn thi chuyển từ cấp 2 sang cấp 3, bây giờ tôi vẫn còn tức giận cho cái nền giáo dục quá khắt khe đã làm đánh mất tương lai của bọn trẻ, 14-15, một lứa tuổi rất còn sớm để bước ra đời, vì một số không vào được cấp 3,có  bạn đành phải đi kiếm sống,buôn gánh bán bưng, người thì bơ vơ giữa ngã ba đường.

Không hiểu sao tôi lại có nhiều xúc cảm đến thế. Cảm ơn Thanh Đa đã cho tôi những ngày vui thơ ấu. Nhưng buồn thay Thanh Đa ngày nay đã thay  đổi rất nhiều ,khi tôi trở lại  thăm sau 10 năm xa xứ.

Phá Phách Thuở Học Trò (tác giả Kim Dung)  Van Hùng | 1/19/2009

 Ông Bà ta thường nói " NHẤT QUỈ ,NHÌ MA ,THỨ BA LÀ TỤI MÌNH ". Tui hổng giống như bao nàng thiếu nữ độ tuổi trăng tròn ,trái lại tui rất phá ,có lẽ là phá ngầm thì phải ,cứ phải tìm một cái gì đó chọc cho thiên hạ tức chơi. Không thôi thì cứ ghép đôi ,gá bán cho nàng này và anh chàng nọ. Nhưng khi có ai đó trả đủa thì bậm môi bực mình. Có khi tức quá tự cắn môi mình chứ biết làm gì hơn .

Kĩ niệm nhiều và đáng nhớ nhất là lớp 8p2 ,chắc có lẽ lúc đó cũng chẵng lo gì thi cử ,cũng không lo sắp phải ra trừơng. Thế là cứ tàng tàng học mà thôi .Lớp tui chia ra cũng "phe" ghê lắm. Dãy phía bên trái có Tô Hiến Phượng, Hồng Ngọc, Trí Nhân , Ngọc Khoa , Phụng Yến , Lam Dung ( toàn là nhũng người học giỏi ). Còn dãy giửa thì tất nhiên là có tui, ngồi giửa Xuân Mới ,Quỳnh Dung.  Đằng sau lưng là Lộc , Hoàng , Vĩnh.

Phía trứoc bàn của tui là Kim Phong , Xuân , Hùng Phong , và không quên kể đến 3 anh chàng cao lớn ngồi cuối bàn mà tui không bao giờ dám quây đầu lại ngó. Đó là Đang Thanh , Phát , và Nguyên Thanh. (Dãy giữa tập trung toàn là thành phần cá biệt của lớp !) Bên phải là các chị lớn, trong đó có Phu thuy ở cùng lô với tui .

Có lần thực hành trong tiết Sinh Vật , Cô bắt phải đem Cá ,và  Ếch vào trong lớp . Tổ tui đựoc cái là toàn đội viên của dân Câu Kinh. Nhà gần sông nước nên tui nó đem vô rất dễ dàng, tổ nhà giàu phải qua xin của tui tui. Trong lúc tụi nó đang say sưa cắt từng vi cá vừa quan sát , vừa đọc cho cả tổ chép bài ,thì tui chẳng biết làm gì.  Lấy dao đánh vẩy cá, mổ bụng lôi tất cả ruột ra , cầm con cá đang lam dang dỡ, len lén đến gần tụi nó,  bỏ vào trong cái hủ cá sạch và bỏ chạy ra khỏi lớp. Tui cũng chẳng biết sau đo chuyện gì đã xảy ra .....

Quái ác cho mấy ông thầy bà cô hay thừơng rủ nhau mà cho kiểm tra bài 1 tiet. Hôm đó có tất cả 3 môn cùng một ngày: Toán ,Sử , và Địa Lý . Tất nhiên là môn Toán là phải tin tưởng và giao cho QD ( con thầy Tâm dạy toán mà ) ,còn môn Sử thì tui tạm lãnh. Môn Địa lý thì chán chết  Xm phải "ôm sô". Chúng tui thỏa thuận là cứ đến môn kiểm tra nào thì đứa đó phải lo học bài để cho 2 đúa còn lại "copy". 
Toán và môn Sử coi như qua cầu.  Đến môn Địa , chẳng hiểu Xm nó soạn bài viết vào tờ giấy to như tờ Saigon giải phóng. Lúc vừa chép xong câu hỏi, nó cũng chẳng biết mở từ đâu và tìm ở chổ nào. Có đời nào làm bùa mà to đùng như tờ báo không  ha?
Nó bắt đầu mở ra coi thì bùa của nó lại phát ra tiếng sột soạt. Cô lại lặng lẽ tiến gần. Nó lại hoảng sợ gấp lại lá bùa. Cứ như thế cho đến mấy lần...Tụi này không thấy và chép được chữ gì.  Chú Lộc nhà ta thấy tội, đành khiều tụi tui và đoc cho chép lia lia.

Thế đó cái thuyết của Đảng và Mác Lênin đã đưa tụi mình chẳng đi tới đâu. Đáng lý ra tuổi đó con gái là phải biết làm điệu cho các anh chàng để ý. Trái lại tui còn tính bo pha ,kê cái ghế ngồi để trên cái bàn làm cầu tuộc để chơi trong giờ ra chơi . Có lần Cô giáo bị bịnh thì mừng hết cở ,trốn đi theo nhà cô bạn tên Vàng,  nhà ở Bình Quới để ... tắm sông.

Đâu có biết bơi , nó đành cho mượn mấy thùng nước mắm, và chặc mấy cây chuối để làm phao. Sao cái thuở ấy bây giờ còn nhớ ,đi bơi về lại nhà còn không quên mua vài cây mía vừa đi vừa ăn. Cuối cùng vì  chuyển cấp giửa cấp 2 và cấp 3 làm cho nhóm quậy của chúng tôi tan nghé rã đàn. Sau này lên cấp 3, tụi trở nên điềm đạm hơn vì chung quanh toàn là khuôn mặt căng thẳng đe học và lo ra trường nên cũng ít có cái gọi là  phá thật sự của con nít. Nghĩ lại  lúc đó có cái giởn thât là ngây ngô nhưng cũng có nhiều cái dại phải không các bạn . Hẹn lại kì sau nha .

Kim Dung

Tám Lăm Đại Hội (tác giả: A Quắn)  Van Hung | 1/10/2009

Tĩnh Hồ San (San Jose), Tiết Đông Chí, Năm Mậu Tý.

Cuối đời nhà Chu (Bush). Vua Ô (Obama) chuẩn bị lên ngôi. Nạn thiên tai mất mùa làm lòng dân ãm đạm. (Financial Crisis)

Sáng tinh sương, nhóm cao thủ Lệnh Hồ Xung (VHung) & Doanh Doanh (Nguyet), Quách Tĩnh (Thanh) - Hoàng Dung (Kim Dung), Dương Quá (Thanh) - Tiễu Long Nữ (KPhuong) cưỡi ngựa ... sắt (auto) trực chỉ Hồ San. Ngoài trời gió rét, cả bọn dừng chân lại quán tơ lụa Macy's dưới chân núi Lộ An (Valencia Mall at Magic Mountain) xem tình hình buôn bán có gì khả quan. Trong bối cảnh như vậy nên lòng nhiệt huyết của các cao thủ vùng Sa An (Santa Ana) thật làm rúng động chốn giang hồ.

Kỳ tề tựu này thiếu vắng những cao thủ vùng Tế Nam (Texas) và Kinh Thành (Washington DC). Nhưng ngược lại, một cao thủ ẩn danh mời tất cả cao thủ ... tám lăm đến tửu quán Tân Thế Kỷ đàm đạo. Sự kiện "ẩn danh đại hán mời đi nhậu" đã làm ... chấn động giang hồ. Hắn là ai? Có thể hắn đã luyện thành thiết xa chưởng "mình đồng da sắt ngàn tên không xuyên" nên không ngại A Quắn võ công lợi hại ra làm sao. Rất có thể là một gã đại hán áo đen thân hình vạm vỡ ... Cả đám võ lâm xôn xao thân thế đại hán ẩn danh. Nhưng khi hắn xuất hiện, võ lâm đồng đạo ai nấy đều sững sốt. Té ra là một thiếu phụ tuyệt sắc giai nhân (Tuong Vi). Sự nhiệt huyết lại làm tất cả cao thủ tám lăm càng thêm sửng sốt ... ngân lượng không phải là vấn đề ... tình bằng hữu mới là tất cả.

Hôm sau, gã lãng tử Vi Tiểu Bảo ("Tàu Yên") trở thành tiêu điểm. Có lẽ sau bao nhiêu năm lăn lộn Thanh Da Tự và Mỹ Tự, Vi Tiểu Bảo vẫn bái phục Hoàng Dung sát đất .. vẫn ấn tượng Hoàng Dung nguýt dai như thế nào.. cái nguýt dài bao hàm những gì cay cú nhất .. cái nguýt hằn học toé lữa như thể muốn nói "thằng cà chớn muốn gì" (thật dễ sợ .. bị nhìn thôi mà cũng bị trúng chưởng). Vi Tiểu Bảo thuật lại mối tình Quách Tĩnh - Hoàng Dung. Nhà Quách Tĩnh trồng một cây táo, không hiểu tưới cái "củ khỉ" gì mà vô cùng ngọt. Hắn đem vào lớp nhâm nhi với đám bạn. Rồi không biết tên nào khởi xướng, những hột táo bắt đầu bay vèo vèo vào những thiên thần ánh mắt toe ngồi bàn trên. Quách Tĩnh cũng ngứa tay bèn tung ra một chưởng nhắm vào huyệt ... gáy của Hoàng Dung. Bất thình lình, Hoàng Dung quay xuống. Quách Tĩnh hoãng hồn dùng hàn long thập bát chưởng thu ám khí về nhưng không kịp. Thế là hột táo bay ngay vào giữa trán. Hoàng Dung cúi xuống oà khóc ... nhè. Tĩnh "khờ" lúc đó ân hận vô cùng ... thế là hỏi thăm ... cuối cùng phải cưới. Vi Tiểu Bảo khiến các gã đại hán vô cùng cảm kích khi vỗ bàn chắc nịch: các cô ngày ấy có dùng xà beng cũng cạy không ra một tiếng ... sao bây giờ lời đâu mà lắm thế. A Quắn khâm phục khâm phục.

Lại nói về Hoàng Dung. Ã thật không hỗ danh là Hoàng Dung, tã xung hữu đột giữa đám đại hán. Phong độ Hoàng Dung ngầm tiết lộ ã rất ghét những "chú" (xốc hàng) giở thói lem nhem. Có lẽ vậy ã mới luyện thành môn võ công ... nguýt toé lữa. Nhưng sau này, khi đã thành phu nhân của Tĩnh "khờ", võ lâm không thấy ã dùng tới. Giang hồ hảo hán đồng bái phục Quách Tĩnh đã chế ngự được môn võ công xốc hàng này. Lời bàn: hay là Hoàng Dung chơi contact lens nên không thấy nguýt toe nữa, nếu vậy Quách Tĩnh đúng là ... củ khổ.

Đoạn kết, tất cả cao thủ tám lăm đều cảm phục Tần Hán (Đạt) và Lưu Tuyết Hoa (Ngọc Anh). Tình bằng hữu nhiệt thành làm náo nức cho đại hội tám lăm kỳ sau.

A Quắn
(Xin dung doc nguoc ten. Vui lòng chỉnh sữa tự do hay thêm vào cho đầy đủ)

Blog Post Archive »