Vừa xếp cặp vào một góc trong nhà , tôi liền cùng bạn bè trong xóm bàn và tổ chức cho các buổi Văn Nghệ xóm làng. Cái mode của thời đó, cứ thấy đứa nào uốn dẻo, đầu đụng tới đất là coi như " sáng giá ". Ở xóm tôi có cô bạn tên Thủy nhà ở căn cuối lô E ( nếu bạn nào đi học trường cấp 3 TD thể nào cũng phải đi ngang nhà cô ta. Thủy rất là dẻo, chắc là cô ta có dáng người mũm mĩm nên uốn một cái là đầu đụng xuống đất. Khổ cho tôi và mấy cô trong xóm. Trưa là lén rủ ra ngoài hàng lang trước nhà, hai chân dạng ra ,lưng cứ bẻ từ từ cho cong ngược về phía sau. Cố cho lắm thì cũng chỉ được nửa đường, xương thì kêu răng rắt. Có đứa thì đỏ mặt tía tai . Tại sao phải khổ công tập luyện , chỉ vì muốn được làm vai chính , mà nếu là vai chính thì sẻ được đứng giữa , được mọi người chú ý.
Có lần đội nhi đồng của tôi được đi biểu diễn, tôi rất hồi hộp chuẩn bị cho đêm diễn được suông xẻ và thành công. Các bạn biết đó lần đầu được diễn trên một sân khấu thật là lớn và hoành tráng ( rạp hát chợ Thanh Đa ). Xòe bàn tay, đếm ngón tay. Một anh béo trông thật đáng thương..... Chúng tôi múa bài Năm ngón tay ngoan. Đẩy mãi cho chị phụ trách chọn mấy đứa bạn làm ngón khác , tôi được may mắn chọn được ngón tay áp út. Có nghĩa là năm ngón tay có 5 ngón , sẽ có 5 đứa để múa. Hai đứa lùn sẽ vào vị trí ngón cái và ngón út ( chỉ khác một chút là đứa mập sẽ là ngón cái, còn đứa ốm tong ốm teo sẽ là đứa út ) , ngón giữa thì phải tìm ốm và cao... Trong khi chờ đợi tới tiết mục của mình, tôi loay hoay đi tìm chỗ ngồi nghỉ chân cho đỡ run giò. Ghế thì không tìm để ngồi , lại phóng ngược lên bàn pingpong mà ngồi. Thước tất thì không đủ, tôi bị trượt té xuống đất , khóc la thảm thiết , mọi người xúm nhau bế tôi về nhà. Bốn đứa còn lại cứ thay nhau xoa dầu , lau nước mắt cho tôi , nhìn mặt thảm thương của mấy đứa bạn , tôi quên hẳn cái bàn tọa ê ẩm , và quyết định quay lại diễn. Nói chung hôm đó nhớ lại mà còn phải bật cười , lựa chi mà múa bài 5 ngón tay , mất đi một ngón ,chẳng lẽ múa bài handicap sao?
Một thời nổi tiếng của bài Tiếng chày trên xóc BonBo. Cắt cùm cum , Cắt cùm cum cắt cum cum cùm cum , mọi người đều phải ra sức tập dợt dữ dội , cốt để tranh tài khoe sắc , người có tài cũng như người không có.Trên lầu 4 anh Tí cũng phải làm một chút gì để tham gia với bọn nhỏ chứ. Múa thì tôi không miễn cưỡng chọn anh được , đóng kịch thì những vai tôi viết kịch lại không có phần cho anh. Cuối cùng anh Tí cũng vui vẻ khi tôi giao một công tác là kéo màn ra và kéo màn vô cho các diễn viên. Cứ dặn đi dặn lại cho anh thao tác kéo màn ( khi thấy các cô sẵn sàng thì mở ra , còn thấy diễn xong rồi thì kéo thật nhanh vào ) anh lăng xăng chạy tới chạy lui, càng bận rộn thì anh trở nên căng thẳng ,mắt anh vốn đã mất đoàn kết ,nay thêm nghiêm trọng nó lại giận hơn , nghĩa là hai mắt không nhìn nhau...Miệng thì cứ tóet ra cười , trán thì ướt đẫm mồ hôi ....
Tiếng nhạc được trổi lên rôm rả, tiếng trống tiếng kèn , cùng tiếng chày được vang lên từ trong sân khấu. Bà con khán giả đã sẵn sàng.....Bất chợt xà rông của một đứa bị tuột , lại nữa thêm một đứa khác.... lí do là không chịu cài kim băng cho kỹ. Tôi ra lệnh cho nhạc dạo tạm nhưng , âm thanh quá ồn ào, cộng thêm anh Tí cứ thấp thỏm thò đầu ra ngoài sân khấu để chào bà con , anh cứ tà tà kéo màn mở toang, mà lại nhanh tay nữa chứ.Thế là khán giả được một trận cười no khi thấy mấy đứa tay đang chụp xà rông quấn lại.
Tuổi thơ đã đi qua , ngẫm nghỉ ngày xưa mình đâu có uống thuốc liều đâu mà hết múa rồi hát , rồii diễn hài kịch. Không biết các bạn còn nhớ không? sở trường của tôi là viết và đóng hài kịch. Cứ thích chọc cho người cười , còn mình thì lại hay khóc... Chỉ biết rằng cái ngây thơ và hồn nhiên của tuổi trẻ là vậy đó.